Tiếc là vị Liễu gia tam thiếu nào đó chưa từng nghe qua câu chuyện Hoàng đế tân y, cũng không ngu ngốc đến mức tin vào điều đó.
Liễu Tử Lân ngây mặt ra, gọi liên tiếp mấy tiếng nhưng vẫn không có động tĩnh gì, ngay sau đó, cả khuôn mặt hắn đỏ bừng như gan lợn.
“Khốn kiếp! Đồ lừa đảo!”
Đóa hoa hồ điệp bằng giấy bị ném mạnh xuống bùn đất, Liễu Tử Lân điên cuồng xông lên, túm lấy cổ áo A Thanh, gầm lên với nàng:




